Thứ tư, ngày 7 tháng 12 năm 2016

Vợ ơi,Anh biết lỗi rồi! (cực hay) -16

Ngày đăng: 26/2/2011, 23:11:5PM | Lượt xem: 4,467
Hot!

Hôm nay tôi và mẹ sẽ sang nhà Thanh Mai để nói rõ chuyện của chúng tôi. Hoá ra sáng ngày hôm qua, mẹ tôi và bà Thanh đã hẹn gặp nói chuyện với nhau

Chương XXXI: Tình yêu và trách nhiệm.

Hôm nay tôi và mẹ sẽ sang nhà Thanh Mai để nói rõ chuyện của chúng tôi. Hoá ra sáng ngày hôm qua, mẹ tôi và bà Thanh đã hẹn gặp nói chuyện với nhau. Tôi không biết có phép màu gì mà giữa hai bà mẹ khó tính có thể ngồi nói chuyện và đưa đến kết quả là có buổi nói chuyện giữa hai bên gia đình như ngày hôm nay.

Năm con người ngồi trong phòng khách. Tôi và Thanh Mai là căng thẳng hơn cả. Mẹ tôi nhìn tôi và Thanh Mai rồi bảo:

- Hôm qua, mẹ và bà Thanh đã nói chuyện với nhau. Thật sự mà nói cả mẹ và bà Thanh đều không bằng lòng với việc làm của hai con. Các con thật thiếu suy nghĩ và quá nông nổi. Các con đã phạm một sai lầm mà hai mẹ không thể chấp nhận. Hai con đã làm cho mọi người quá mệt mỏi và thất vọng. Mẹ luôn tự hào về con Lâm ạ, nhưng vì chuyện này mẹ thật sự thấy buồn. - Lời mẹ như cứa vào da thịt tôi. Tôi biết mình đã sai, quyết định này của tôi và Thanh Mai thật sự đã đi quá xa và chẳng thể dừng lại. Có lẽ đúng là nó quá nông nổi. Nhưng tôi không thể trách ai, tôi mới là kẻ đáng trách, một thằng đàn ông đã trưởng thành, đã 30 tuổi đầu lại có thể chấp nhận và đồng tình với kế sách chẳng mấy hay ho này của cô người yêu chưa học hết THPT. Nhưng chúng tôi thực sự yêu nhau! Người ta vẫn nói khi người ta yêu người ta thường mù quáng mà. Và chúng tôi dám chấp nhận tất cả vì tình yêu đích thực của mình.

- Giờ có nói thêm gì thì cũng đã muộn. Chuyện đã rồi. Con dại thì cái mang. – Bà Thanh thở dài. - Mẹ nào cũng muốn con cái mình tốt cả, nhưng nếu hai con đã quyết định đến với nhau, mẹ và bác Kim không can thiệp gì. Chỉ có điều, các con phải tự chịu trách nhiệm lẫn nhau. Cuộc sống gia đình có nhiều điều không dễ dàng như các con nghĩ. Nhất là giờ các con sắp làm cha làm mẹ. Các con phải biết bảo ban nhau, phải biết giữ gìn tình cảm vợ chồng, cũng như cùng nhau xây đắp hạnh phúc gia đình, nuôi dạy con cái. – Bà Thanh quay sang tôi. - Cậu Lâm thì không nói làm gì. Cậu đã có sự nghiệp nhất định. Nhưng còn con Thanh Mai nhà tôi, nó thì học hành không tốt, nghề nghiệp thì chưa có. Tôi nghĩ đó là gánh nặng cho cậu và cũng cho cả bà Kim nữa. Nhưng vì hai con đã gây hậu quả quá lớn, và cũng chính hai con muốn đến với nhau nên hai con phải tự chịu trách nhiệm. Mẹ cũng mong hai con biết lỗi lầm của mình và phải trưởng thành hơn nữa.

Tôi và Thanh Mai lặng im không nói gì cả. Những lời hai bà mẹ nói đủ để chúng tôi hiểu mình phải chịu trách nhiệm lớn thế nào. Nhưng chúng tôi cũng vui lắm, vì giờ tất cả có nghĩa là chúng tôi sẽ được chung sống với nhau. Tôi biết gặng nặng gia đình là rất lớn nhưng được sống với người mình yêu thì còn gì hạnh phúc hơn. Chúc cho lựa chọn của chúng tôi là không hề sai lầm!

Trước khi đám cưới được tổ chức, mọi người đã đề ra điều kiện cho chúng tôi đó là Thanh Mai phải thi đỗ tốt nghiệp. Đó cũng là điều tôi mong mỏi ở cô ấy. Tôi và Thanh Mai biết những kiến thức cô ấy có được thật sự quá mong manh cho việc đỗ tốt nghiệp. Vì vậy chúng tôi lại bắt đầu lao vào ôn luyện cho Thanh Mai. Thời gian thi chẳng còn nhiều nên cô ấy phải nỗ lực nhiều lắm. Nhìn cô ấy gầy hẳn bởi những đêm thức trắng để học bài, sáng lại vội vã đến trường, tôi thấy lòng mình nhoi nhói. Người ta vẫn nói sức mạnh của tình yêu lớn lắm! Mong rằng nó sẽ giúp cho Thanh Mai bé bỏng của tôi đủ sức để vượt qua giai đoạn khó khắn này!

----------o0o----------

Chương XXXII: Cô bé Hy – Un.

Thanh Mai hút cốc sinh tố sữa chua nhìn tôi:

- Anh ơi! Chị Thanh Trúc dạo này buồn lắm! Có lẽ là vì chuyện chị ấy và ông Chan. Làm thế nào để cho mẹ đồng ý nhỉ?

- Khó thật đấy!

- Mẹ đã quá đau đầu vì chuyện của em rồi, giờ thêm chuyện của chị chắc mẹ đến bệnh mất! – Cô ấy thở dài, hướng đôi mắt xa xăm nhìn ra cửa kính. Tôi khẽ nắm lấy bàn tay cô ấy, mỉm cười.

- Em tinh ranh lắm mà! Sao không nghĩ cách giúp chị!

- Giúp chị Trúc á! – Cô ấy nhăn cái mũi lại giả đò đăm chiêu suy nghĩ. - Ừm! Phải nghĩ cách giúp chị ấy mới được! – Nghe cô ấy nói tôi hơi giật mình. Tôi chỉ đùa cô ấy thôi chứ cô ấy mà nghĩ cách không khéo lại giống chuyện của chúng tôi, làm bà Thanh sốc thêm cú nữa.

Tôi giờ như đã là con rể trong nhà, thế nên bà Thanh cũng rất hay làm cơm vào thứ 7 gọi tôi đến ăn cùng. Hôm nay cũng không ngoại lệ. Đi làm về cái là tôi rẽ thẳng đến nhà Thanh Mai luôn. Chà đúng là tiếp đãi con rể quý có khác, mẹ vợ tôi chuẩn bị nhiều thức ăn lắm! Mà hôm nay Thanh Mai thật lạ, mọi lần là hay lăng xăng chạy ra chạy vào chỗ mẹ nấu ăn, chẳng phải là giúp mẹ nấu nướng gì đâu mà cốt là để nhúp nháp thức ăn, thế mà hôm nay trong khi thức ăn ngon rất nhiều mà chẳng thấy cô ấy thiết tha gì, cứ thấy thấp thỏm, ngóng Thanh Trúc đi làm về.

Vừa thấy tiếng xe máy Thanh Trúc về cô ấy đã lao như bay ra đón. Nhớ chị gái đến thế sao? Chắc sắp lấy chồng nên tình cảm nó tràn trề! Tôi đang phụ giúp mẹ vợ dọn đò ăn ra thì thấy Thanh Trúc và Thanh Mai vào nhưng dẫn theo một đứa bé gái chắc tầm 6, 7 tuổi. Con bé có mái tóc đen xoăn tự nhiên, đôi mắt tròn và sáng, cái môi nhỏ xíu, đỏ mọng. Chiếc váy chấm bi hồng càng tôn lên vẻ đáng yêu của nó.

- Chào bà và chú đi, Hy – Un.

- Dạ! Con chào bà, con chào chú!

Bà Thanh ngạc nhiên:

- Con ai vậy Thanh Trúc?

- Dạ con của tổng giám đốc. Ông ấy phải đi công tác một tuần nên gửi bé Hy – Un nhờ con trông giùm. - Vừa nghe đến đó tôi giật mình. Giờ thì tôi đã hiểu tại sao hôm nay Thanh Mai của tôi lại lạ như vậy. Tôi cam đoan sự có mặt của bé Hy – Un ở đây chắc chắn có bàn tay của cô ấy.

- Hoá ra là con của ông Chan hả? Đúng là gái Hàn Quốc có khác xinh quá! – Bà Thanh vui vẻ cầm tay đứa bé. - Lại đây con, vào ăn cơm cùng bà nào.

- Dạ!

- Ngoan quá! Mà này sao con bé nói tiếng Việt sõi thế?

- Bé theo ông Chan sang Việt Nam từ năm 1 tuổi mà mẹ!

- Vậy à? Thế Hy…

- Dạ, con tên Hy – Un ạ!

- Con ngoan quá! Thế con học lớp mấy rồi?

Con bé xoè tay ra đếm:

- 1, 2.. Dạ 2…. ạ! – Bà Thanh và chúng tôi bật cười trước hành động ngộ nghĩnh của con bé! Tôi và bà Thanh mải cười mà không hề nhận ra có hai cô nàng nhìn nhau cười tinh quoái.

Chúng tôi bắt đầu dùng bữa. Cuộc nói chuyện chỉ xoay quanh cô bé Hy – Un đáng yêu.

- Thế ba Chan có hay đưa con đi chơi không?

- Dạ ít lắm! – Con bé cười toe – Nhưng cô Trúc hay đưa con đi công viên nhảy nhà phao lắm! Con thích chơi cả nhà bóng nữa! – Bà Thanh nhìn Thanh Trúc, chắc bà cũng hơi ngạc nhiên trước sự quan tâm của cô con gái với con ông tổng giám đốc lại nhiều như vậy. Thanh Trúc chỉ biết khẽ cười gượng gạo.

- Thế chắc Hy – Un quý cô Thanh Trúc lắm nhỉ? – Thanh Mai vừa lên tiếng con bé đã gật đầu lia lịa.

- Dạ Hy - Un yêu cô Thanh Trúc lắm! Ba Chan cũng yêu cô Thanh Trúc. – Bà Thanh giật mình xít rơi đũa. – Ba con khen cô Thanh Trúc vừa xinh đẹp lại vừa giỏi giang. Ba bảo sau này nếu con ngoan và học giỏi con cũng giống cô Trúc! – Con bé lại cười, nụ cười đẹp như một thiên thần. Và hình như cũng có một nụ cười nở trên môi bà Thanh.

 Chia sẻ qua: 
Hot!
Ý kiến bạn đọc

These items will be permanently deleted and cannot be recovered. Are you sure?

Gallery

image

Maecenas viverra rutrum pulvinar

Maecenas viverra rutrum pulvinar! Aenean vehicula nulla sit amet metus aliquam et malesuada risus aliquet. Vestibulum rhoncus, dolor sit amet venenatis porta, metus purus sagittis nisl, sodales volutpat elit lorem…

Read more

Text Links

Thiết kế logo chuyên nghiệp Insky
DAFABET
W88 w88b.com/dang-ky-tai-khoan-w88
W88
Copyright © 2011 - 2012 vietshare.vn by phamkhuong102@gmail.com doanhkisi2315@gmail.com. All rights reserved.